Hung Viet Brisbane's Blog

Trang blog của Hưng Việt (Brisbane)

Posts Tagged ‘Malcolm Turnbull’

* Năm Thủ Tướng trong năm năm: Malcolm Turnbull “đảo chánh” Tony Abbott

Posted by hungvietbrisbane on 21/09/2015


Năm Thủ Tướng trong năm năm: Malcolm Turnbull “đảo chánh” Tony Abbott

Trong mùa Hè sắp tới, nếu có dịp thăm viếng Brisbane và trãi qua một ngày giông bão đặc trưng của thành phố này, ông Tony Abbott sẽ có những giây phút để trầm mặc hồi tưởng lại những diễn biến đã xảy ra trong ngày 14 tháng Chín năm nay.

Buổi sáng: quang đãng. Buổi trưa: mây đen bắt đầu vần vũ. Buổi chiều: giông gió nỗi lên. Buổi tối: sấm sét, mưa bão. Đến khuya: chỉ còn lại tang thương, tiêu điều.

Sáng thứ Hai 14/9, ông Abbott, giờ phút đó vẫn còn là Thủ tướng nước Úc, đang ở Adelaide để thăm viếng một trung tâm quản trị giao thông. Khi được các phóng viên hỏi về những tin hành lang cho biết có thể có một cuộc bỏ phiếu để bầu lại lãnh tụ đảng Tự Do, ông Abbott đã phủ nhận với câu trả lời cổ điển “Tôi không tham gia vào trò chơi đồn đoán ở Canberra. Tôi chỉ đang tập trung vào việc phục vụ nước Úc.”.

Cựu Thủ tướng Úc Tony Abbott

Cựu Thủ tướng Úc Tony Abbott

Đến trưa, trước giờ Chất Vấn (Question Time) tại Hạ viện ở Canberra, bà Ngoại trưởng Julie Bishop vào gặp ông Abbott để yêu cầu ông này hoặc bước xuống hoặc kêu một cuộc bầu cử lãnh tụ.

Đây là một đòn chí tử đối với ông cựu Thủ tướng vì tiếng nói của bà Ngoại trưởng có ảnh hưởng đối với rất nhiều bạn đồng viện. Bà cho ông Abbott biết một số đông dân biểu và Thượng nghị sĩ từng ủng hộ ông hồi tháng Hai đã bỏ rơi ông và ông sẽ không có đủ con số 51 phiếu cần thiết.

Sau khi Question Time chấm dứt lúc 3 giờ chiều, ông Tổng trưởng Truyền thông Malcolm Turnbull đến gặp ông Abbott để đệ đơn từ chức Tổng trưởng nói trên và yêu cầu có một cuộc bỏ phiếu bầu lãnh tụ.

Bốn giờ chiều, trong một cuộc họp báo trong khuôn viên quốc hội, ông Turnbull đã có một bài trình bày ứng khẩu ngắn gọn, xúc tích. Đầu tiên, ông nêu lên khuyết điểm chính yếu của người đương nhiệm:

“ … Rõ ràng chính phủ đang không thành công trong việc cung cấp một sự lãnh đạo về kinh tế. Đây không phải là lỗi của cá nhân các Bộ trưởng. Cuối cùng thì ông Thủ tướng đã không thể cho chúng ta một sự lãnh đạo kinh tế mà quốc gia chúng ta cần có. Ông đã không cho được một sự tin tưởng về kinh tế mà doanh thương cần có…”.

Sau dó, ông Turnbull đề cập đến những điều cần phải làm:

“… Chúng ta cần sự chuyên tâm, không cần khẩu hiệu. Chúng ta cần tôn trọng trí thông minh của người dân Úc… Chúng ta cần một phương thức lãnh đạo mới khi làm việc với mọi người … Chúng ta cần phải thực sự tham vấn với các bạn đồng viện, các dân biểu, các TNS, cộng đồng rộng lớn bên ngoài… Chúng ta cần chấm dứt việc lập chính sách tùy hứng và việc quyết định đơn phương bởi ngưởi lãnh tụ..”

Đến 6 giờ chiều, ông Tony Abbott tuyên bố sẽ có cuộc bỏ phiếu vào ngay hôm tối thứ Hai sau khi nhắc nhở mọi người “ … Đảng Tự do không phải là đảng Lao động (ý nói đến các cuộc thay đổi lãnh tụ như chong chóng dưới thời Rudd – Gillard – Rudd) …” cùng những thành quả mà chính phủ của ông đã đạt được “ .. ngăn chận tàu tầm tỵ, gia tăng ngân sách, giảm thuế và tăng số công ăn việc làm”. Ông kết luận “ .. Tôi tin tưởng chắc chắn rằng đảng chúng tôi tốt hơn như thế này, chính phủ chúng tôi tốt hơn như thế này và, lạy Chúa, quốc gia chúng ta tốt hơn như thế này”.

Cuộc bỏ phiếu diễn ra lúc 9giờ15 tối thứ Hai và chỉ 40 phút sau, kết quả được công bố là ông Abbott được 44 phiếu trong khi ông Turnbull được 54 phiếu, trở thành vị Thủ tướng thứ 29 của nước Úc. Về chiếc ghế Phó lãnh tụ, bà Julie Bishop thắng dễ dàng với 70 phiếu trong khi ông Kevin Andrews được 30 phiếu.

Sai lầm của Abbott.

Cựu Thủ tướng Tony Abbott đã phạm những lỗi lầm gì để bị các bạn đồng viện bất tín nhiệm, khiến ông mất ghế lãnh tụ trong vòng chưa đầy hai năm kể từ khi nhậm chức ?

Từ hôm đầu tuần đã có những bài gởi lên trên các trang mạng nhắc lại những câu nói hoặc việc làm hớ hênh của ông Abbott trong gần 24 tháng qua. Tuy nhiên, nếu có thời gian ngồi suy ngẫm lại, ắt hẳn ông phải nghiền ngẫm ngân sách đầu tiên vào tháng Sáu năm 2014. Như một người mẹ thai nghén đứa con đầu lòng, ông cho ra đời ngân sách đó cùng ông Tổng trưởng Ngân khố Joe Hockey chỉ chin tháng sau ngày đăng quang.

Ông không thể nào ngờ rằng đó là sự khởi đầu của hồi kết thúc.

Các gia đình có lợi tức thấp bị ảnh hưởng mạnh, giới trung lưu bị mạnh hơn và các cha mẹ độc thân bị nặng nhất. Lợi tức của 20% dân Úc giàu có nhứt thì lại được che chở, chỉ bị sút giảm 0.2%.

Nhưng tai hại hơn, ngân sách đó đã đánh dấu một sự thất hứa trầm trọng với quần chúng. Tuy trong những tháng đầu tiên đã có những chuyện xoay lưng 180 độ khiến dân chúng bắt đầu nghi ngờ về sự thành thật của chính phủ, nhưng chính bản ngân sách 2014 là phát súng ân huệ.

Các sắc thuế mới được ban hành; quyền lợi hưu bổng bị giảm thiểu; ngân sách giáo dục bị cắt $80 tỷ; ngân sách của hai hệ thống truyền thanh và truyền hình ABC và SBS bị cắt; và ngân sách của các bệnh viện cũng bị gia giảm.

Các cuộc thăm dò dân ý cho thấy mức ủng hộ liên đảng tuột dốc – và không bao giờ hồi phục.
Có lẽ ông Abbott đã tính sai một thế cờ, là với tình trạng kinh tế quốc gia đang trong giai đọan suy thoái sau bảy năm xáo trộn với các chính phủ Rudd / Gillard / Rudd với ngân sách thâm thủng trầm trọng, ông muốn trình bày các tin xấu ra trước cho xong rồi mới đưa ra các giải pháp.

Nhưng sự hồi phục đã không đến và quan trọng hơn, dân chúng đã không bao giờ được nghe những lý lẻ có tính cách thuyết phục từ chính phủ liên đảng về kế hoạch quản trị kinh tế.

Từ đó, lòng trung thành của nhiều dân biểu Tự do bắt đầu bị lay chuyển.

Malcolm Turnbull là ai ?

Malcolm Bligh Turnbull sinh ở Sydney vào ngày 24/10/1954. Mẹ của ông là bà Coral Lansbury, một nhà văn và giáo sư văn chương gốc Anh, sau này ly dị với chồng, ông Bruce Turnbull, và sang Hoa kỳ làm việc.

Tân Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull

Tân Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull

Thành công đến với Malcolm Turnbull rất sớm.

Ông là một học sinh xuất sắc ở trường trung học Sydney Grammar, đậu bằng cử nhân đôi về Luật và Văn khoa ở đại học Sydney và được học bổng Rhodes Scholar để học bằng Luật thứ nhì ở đại học Anh quốc nổi tiếng Oxford.

Năm 1980, ông lập gia đình với cô Lucy Hughes, ái nữ của ông Tom Hughes, trạng sư danh tiếng ở Sydney và cũng là Tổng trưởng Tư pháp thời chính phủ Gorton.

Năm 1986, ông Turnbull trở nên nổi tiếng qua vụ án Spycatcher trong đó ông đã thắng được các nổ lực của chính phủ Anh muốn ngăn chận việc xuất bản hồi ký của Peter Wright, cựu điệp viên MI5.

Năm sau đó, hùn vốn với hai ông Neville Wran và Nicholas Whitlam, ông thành lập một ngân hàng thương nghiệp, nhanh chóng thu hút được đông đảo khách hàng.

Năm 1994, ông giúp phát triển công ty internet Ozemail để sau đó bán đi với một số tiền lời kếch xù.

Ông tân Thủ tướng của Úc đã là chủ tịch của Phong trào nước Úc Cộng hòa từ năm 1993 đến năm 2000 và khi phong trào này thất bại trong cuộc trưng cầu dân ý năm 1999, ông đã lên án ông John Howard là “vị Thủ tướng đã làm tan nát con tim của quốc gia này”.

Năm 2003, khi đang là thủ quỹ liên bang của đảng Tự do, ông đã tranh với vị dân biểu đương nhiệm Peter King để được đảng này tuyển chọn làm ứng cử viên cho đơn vị Wentworth ở Sydney và đã thắng cuộc, sau khi đầu tư vào đó $600,000.

Với tài sản trị giá trên $140 triệu, ông đã từng là dân biểu giàu nhứt nước Úc nhưng sau này đã bị ông Clive Palmer qua mặt.

Ngay trong nhiệm kỳ đầu tiên, ông Turnbull đã được Thủ tướng John Howard bổ nhiệm làm Bộ trưởng bộ Môi Trường. Nhiệm kỳ sau đó, ông trở thành lãnh tụ đối lập khi ông Howard về hưu và ông thắng ông Brendan Nelson trong lần tranh chiếc ghế này vào năm 2008.

Nhưng đến tháng Chạp 2009, ông đã thua ông Tony Abbott chỉ có một phiếu mà nhiều người cho rằng vì ông đã hổ trợ cho kế hoạch thuế khí thải của đảng Lao động.

Ông Turnbull là một chính trị gia biết nhẫn nại, chờ thời cơ đúng lúc. Tháng Hai năm nay, khi nội bộ đảng Tự do dao động với các kết quả thăm dò ý kiến không thuận lợi và đòi hỏi phải có một cuộc bỏ phiếu bầu lãnh tụ, ông Turnbull biết mình chưa có đủ sự hậu thuẩn nên đã để ông Abbott chiến thắng không đối thủ.

Đợi đến thứ Hai tuần này, ông Turnbull mới ra tay với kết quả như chúng ta đã thấy.

Vai trò của bà Julie Bishop.

Chiến thắng của ông Malcolm Turnbull được hầu hết các quan sát viên nhận định rằng một phần lớn là nhờ sự hậu thuẩn của bà Ngoại trưởng Julie Bishop.

Ngoại trưởng Úc Julie Bishop tại LHQ

Ngoại trưởng Úc Julie Bishop tại LHQ

Bà đã và đang là Phó lãnh tụ của đảng Tự do liên tục từ năm 2007 đến nay, qua các thời Brendan Nelson, Turnbull, Abbott và bây giờ trở lại với Turnbull. Tối thứ Hai, bà đã nói rõ là nếu ông Abbott giữ ghế lãnh tụ, bà sẽ không ứng cử chức Phó.

Ông Michael Kroger, chủ tịch đảng bộ đảng Tự do tiểu bang Victoria, nói với Sky News trước cuộc bỏ phiếu là sự thay đổi của bà Bishop là một động thái có tính cách quyết định.

Quyết định của bà Bishop được nhiều người trong chính phủ liên đảng khen ngợi là một hành động can đảm vì bà đã đặt chức phó lãnh tụ, và theo đó là chiếc ghế Ngoại trưởng, của bà vào canh bạc.

Cùng với Tổng trưởng Thương mâi Andrew Robb và Tổng trưởng Dịch vụ Xã hội Scott Morrison, bà Bishop được xem là người làm việc hiệu quả, sau khi không được thành công lắm trong chức vụ Tổng trưởng đối lập về Ngân khố vào những năm 2008, 2009. Bà rất được các dân biểu Tự do ở hàng ghế sau ưa chuộng.

Một yếu tố ngấm ngầm mà người ta nghĩ có thể đã thúc đẩy bà Bishop bỏ rơi ông Abbott lần này là vì bà không làm việc được với bà Peta Credlin, bí thư của ông cựu Thủ tướng.

Rồi sẽ ra sao ?

Một ngày ngay sau cuộc “chỉnh lý”, cuộc thăm dò dân ý Morgan với 1,204 cử tri Úc cho thấy kết quả tức thì: 70% chọn ông Turnbull làm Thủ tướng, 24% chọn ông Bill Shorten với 6% chưa quyết định.
Điều này cho thấy ông tân Thủ tướng đã có ngay một cơ hội để đoàn kết toàn dân bằng cách lãnh đạo từ trung điểm, thay vì từ cánh hữu như ông Abbott hay cánh tả như đảng Lao động.

Điều này có nghĩa là ông sẽ chủ trương “cấp tiến xã hội” và “bảo thủ kinh tế”. Việc cân bằng hai động thái này cùng một lúc không phải dễ.

Trong giai đoạn hiện tại, ông Turnbull phải tìm cách xóa bỏ những tị hiềm, khích bác giữa hai phe trong đảng Tự do, càng sớm càng tốt vì sự khác biệt 10 phiếu không phải là một gối đệm an toàn để ông có thể ngủ yên trên chiến thắng. Chỉ cần sáu đồng viện trở nên bất hòa là lại sẽ có chính biến. Ông và đảng Tự do ắt hẳn không muốn trở lại thời kỳ đen tối 2007 đến 2013 của ba chính phủ Lao động liên tiếp.

Ngoài ra, ông Turnbull còn phải trấn an thành phần bảo thủ trong đảng vì những quan niệm “cấp tiến” của ông vế các vấn đề nước Úc theo thể chế Cộng hòa, hôn nhân đồng tính và thay đổi khí hậu.

Tuy nhiên, thử thách đầu tiên của ông Turnbull là việc bổ nhiệm thành phần nội các: quân bình các phe phái, các khuynh hướng, các tiểu bang, tỷ lệ nam nữ v.v… bao giờ cũng là những bài toán nhức đầu cho một tân Thủ tướng.

HƯNG VIỆT (Brisbane)
15/09/2015

Advertisements

Posted in Chính Trị, Chính Trị nước Úc | Tagged: , , , , , , , , , , , , , , , , , | Leave a Comment »

* TNS Stephen Conroy không phải là một trong số “A Few Good Men”.

Posted by hungvietbrisbane on 04/03/2014


TNS Stephen Conroy không phải là một trong số
“A Few Good Men”.

Tiên hạ thủ vi cường. Cách phòng thủ hữu hiệu nhất là tấn công.

Không biết điều này có nằm trong binh thư của Tôn Tử hay không nhưng chúng ta đã từng thấy nó được áp dụng ở nhiều nơi và nhiều lúc khác nhau.

Các huấn luyện viên của nhiều đội túc cầu đã từng hướng dẫn cầu thủ của mình như thế. Các võ sĩ thượng đài cũng đã áp dụng chiến thuật đó. Và trên sân quần vợt, các tay vợt yếu cơ hơn cũng không ngần ngại đánh cạn láng.

Chính trường cũng không ra ngoài quy luật nói trên. Khi biết họ, hay đảng phái của họ, sắp sửa lâm nguy, các chính trị gia thường ra chiêu trước.

Có khi thành công nhưng nhiều lúc cũng đã thất bại. Và trong trường hợp thứ nhì, nỗi ê chề càng cao hơn mức độ bình thường.

Để đánh lạc hướng.

Đó là trường hợp đã xảy ra với Thượng nghị sĩ Stephen Conroy, phát ngôn viên đối lập về Quốc phòng. Đầu tuần qua, các số liệu về Mạng Lưới Cao Tốc Toàn Quốc (National Broadband Network) – một đề án do ông Conroy thai nghén và được chính phủ Lao Động tiền nhiệm đề xuất – cho thấy hơn 8 tỷ đô la đã được chi dụng và chỉ có 3% của kế hoạch đã được hoàn tất.

Biết chắc chắn thế nào cũng sẽ bị chất vấn về sự kiện này, TNS Conroy ra tay phát pháo trước. Để đánh lạc hướng sang một mục tiêu khác, không liên quan gì đến đề án NBN cả. Đó là di trú và người tầm tỵ.

TNS Stephen Conroy, Tổng trưởng đối lập Úc về Quốc phòng

TNS Stephen Conroy, Tổng trưởng đối lập Úc về Quốc phòng

Là một cựu Tổng trưởng về Truyền thông, TNS Conroy biêt rất rõ khoảng thời gian mỗi mẫu tin hay mỗi cá nhân được truyền thông, nhất là truyền thông điện tử, chiếu cố ngày càng thu ngắn dần và chu kỳ tin tức di chuyển rất nhanh chóng.

Đặc biệt, ông hiểu cách thức để bắt được sự chú ý của giới truyền thông để ông có thể chuyển hướng sự chú mục của họ sang (hay quan trọng hơn, đi ra khỏi) một đề tài mà ông chọn lựa.

Do đó, ông Conroy đã tấn công Trung Tướng Angus Campbell, người cầm đầu chiến dịch Biên Cương Lãnh Thổ (Operation Sovereign Borders) bằng cách cáo buộc trong một buổi điều trần trước Thượng viện Liên bang là vị Tướng này đã “dính líu tới một vụ bưng bít chính trị” trong chuyện các người tầm tỵ đã nổi loạn ở trại tạm trú ở đảo Manus.

Trung tướng Angus Campbell điều trần trước Thượng viện Úc

Trung tướng Angus Campbell điều trần trước Thượng viện Úc

Sự tấn công vô trách nhiệm và hèn nhát.

Đòn tấn công này của TNS Conroy có chủ đích và đầy tính toán. Và dỉ nhiên, Trung tướng Campbell rất đau lòng.

TNS Conroy đã so sánh Trung tướng Campbell với nhân vật Đại tá Nathan Jessup trong phim A Few Good Men do tài tử Jack Nicholson thủ diễn.

Bài học vỡ lòng cùa người làm truyền thông là muốn có một nhận xét trung thực và đúng đắn, chúng ta cần phải có càng nhiều dữ kiện trong tay càng tốt. Do đó, khi lời ví von này đã tạo ra một làn sóng phẩn nộ, người viết bài đã lên internet để tải cuốn phim A Few Good Men nói trên xuống và sau đó bỏ hơn hai tiếng đồng hồ để xem cho biết.

Phim "A Few Good Men" với Jack Nicholson, Tom Cruise và Demi Moore

Phim “A Few Good Men” với Jack Nicholson, Tom Cruise và Demi Moore

Nhân vật Đại tá Jessup là chỉ huy trưởng căn cứ ở vịnh Guantanemo của Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ. Khi một binh sĩ viết thư cho thượng cấp ở Hoa thịnh Đốn muốn trao đổi tin tức về thủ phạm của một vụ nổ súng vào đất liền Cuba với việc cho phép anh ta được thuyên chuyển về Hoa kỳ, Jessup đã ra lệnh thủ tiêu anh binh nhì này và sau đó, đã dùng đủ mọi cách để che đậy tội ác bằng cách trút vào đầu hai binh lính thuộc hạ.

Sự kiện hai quân nhân này được tòa án quân sự Hoa kỳ tha bổng về tội giết người nhưng bị sa thải ra khỏi quân ngủ nhờ tài điều tra và biện hộ khéo léo của hai luật sư quân sự do Tom Cruise và Demi Moore thủ diễn không liên quan đến bài viết này.

Ở đây, chúng ta muốn nói đến lời nhận định của TNS Conroy rằng Trung tướng Angus Campbell cũng không khác chi Đại tá Nathan Jessup là một sự tấn công vô trách nhiệm, nếu không muốn nói là hèn nhát.

Được bảo vệ bởi quyền phát biểu trong nghị trường, TNS Conroy thừa biết Trung tướng Campbell sẽ không thể phản kháng bằng cách thưa ra tòa về tội mạ lỵ hay vu không.

Nhưng ngược lại, ông đại diện dân cử sẽ thu hút được sự chú ý của giới truyền thông. Và trong những giờ phút đầu, chiến thuật này đã có kết quả !

Bị phản tác dụng.

Các bản tin đã tập trung vào lời so sánh của TNS Conroy, kèm theo các trích đoạn của cuốn phim thực hiện năm 1992. Sang ngày hôm sau, thứ Tư 26/2, đa số các tờ báo đã chú trọng vào câu chuyện hấp dẫn này, thay vì chú trọng đến thất bại nặng nề của cựu Tổng trưởng Conroy về NBN.

Ông Conroy hiểu rằng nếu đề tài về sự tốn kém quá mức của đề án NBN được tiếp tục đem ra bàn cãi thì thế nào cũng sẽ ảnh hưởng đến uy tín của chính ông, của lảnh tụ đối lập Bill Shorten và nguy hại hơn, đến uy tín về khả năng điều hành ngân sách của Lao động.

Để tránh điều đó, TNS Conroy quyết định tấn công tư cách của một vị Trung tướng đầy kinh nghiệm và được kính trọng trong một buổi điều trần. Tuy nhiên, như bao chiến thuật sai lầm khác khi Lao động còn nắm chính quyền, chiến thuật của Conroy đã bị phản tác dụng. Những hậu quả không tiên liệu trước đã kéo đến.

Giờ chất vấn (Question Time) tại Hạ viện vào chiều thứ Tư là một sự bẻ mặt cho tài lảnh đạo của ông Bill Shorten khi ông phải ra sức biện hộ cho hành động và ngôn từ của người đồng minh trong phe nhóm Lao động ở Victoria của ông.

Ông Malcolm Turnbull, một dân biểu rất thông suốt về vấn đề truyền thông, đã không bỏ lở cơ hội để nhạo báng TNS Conroy.

Ngay cả ông Andrew Wilkie, một dân biểu độc lập thuộc đơn vị Denison, người đã từng ủng hộ bà Gillard để Lao động có thể giữ chính quyền trong nhiệm kỳ trước, cũng đưa ra một nghị quyết để khiển trách Conroy.

Dân biểu độc lập Andrew Wilkie cũng bất bình với lời so sánh của TNS Conroy

Dân biểu độc lập Andrew Wilkie cũng bất bình với lời so sánh của TNS Conroy

Trên phương diện cá nhân, người viết bài đã nhận được một email của một cựu sĩ quan cao cấp thuộc quân lực Hoàng gia Úc đã từng tham chiến tại Việt Nam gởi cho TNS Conroy và lảnh tụ Bill Shorten, nói rằng “Tướng Campbell hơn anh xa về tư cách nên anh không xứng đáng hiện diện trong cùng một phòng với ông ấy, đừng nói chi là lên tiếng thóa mạ ông ta”.

Tuy nhiên, dù đã có nhiều lời kêu gọi TNS Conroy phải từ chức, ông TNS này chỉ rút lại lời phê bình và vẫn bình chân như vại.

Lảnh tụ đối lập cần cẩn thận.

Còn phản ứng của ông Bill Shorten thì sao ?

Một lần nữa, áp dụng chiến thuật “tấn công thay vì phòng thủ”, ông lảnh tục đối lập đã phản pháo bằng cách buộc tội ông Michael Ronaldson, Bộ truởng bộ Cựu chiến binh, là bảy năm trước đây đã gọi Tướng Ken Gillespie (nay đã về hưu) là “một kẻ hèn”.

Với lời yêu cầu của Bộ trưởng Ronaldson muốn được xem chứng cớ của lời tuyên bố đầy xúc phạm ấy, ông Bill Shorten đã không tìm thấy và bắt buộc phải quay trở lại nghị trường vài tiếng sau đó để xin lỗi ông Ronaldson. Lại thêm một sự bẻ mặt.

Trở lại câu chuyện của TNS Conroy, nếu ông này biết những lời phê bình của ông với Tướng Campbell sẽ trở thành những quả lựu đạn được ném trả về lảnh tụ Bill Shorten, ông ta cũng không cần biết đến, miễn sao lôi kéo được sự chú ý ra khỏi đề tài NBN là ông ta vui lòng.

Tuy nhiên, có một điều mà người viết bài cảm thấy trớ trêu, nếu không muốn nói là buồn cười nhất, khi TNS Conroy cáo buộc về một sự khỏa lấp, che đậy tin tức.

Nhớ lại những tháng cuối cùng của chính phủ Gillard, chúng tôi đã viết một bài đã đăng trên nhật báo Sydney Morning Herald lên tiếng báo động về dự luật của TNS Conroy về vấn đề kiểm duyệt báo chí và truyền thông. Sự phản đối chẳng những của báo giới mà còn từ công chúng vào thời điểm đó đã khiến cho dự luật phải bị thu hồi.

Một số dân biểu và thượng nghị sĩ của ba chính phủ Lao động tiền nhiệm Rudd – Gillard – Rudd vẫn tiếp tục con đường và sự nghiệp chính trị. Điều này không có gì sai, hoàn toàn dân chủ và ngoài ra còn đáng khuyến khích vì với kinh nghiệm khi nắm quyền , họ sẽ có thể giúp vào việc giám sát những hành động của chính phủ liên đảng hiện thời. Đó là vai trò của một chính đảng đối lập.

Tuy nhiên, với những người như TNS Conroy, câu hỏi cho lảnh tụ đối lập Bill Shorten là: họ đang giúp hay cản trở những nổ lực của ông để trở thành Thủ tướng ?

Bởi vì từ chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, ai cũng thấy rõ ràng một điều là TNS Stephen Conroy KHÔNG phải là một trong số “A Few Good Men” trong quốc hội liên bang Úc.-

HƯNG VIỆT (Brisbane)
28/02/2014

Posted in Chính Trị, Chính Trị nước Úc | Tagged: , , , , , , , , , , , , , , | Leave a Comment »

* Người Úc có kỳ thị chủng tộc hay không ?

Posted by hungvietbrisbane on 14/11/2013


NGƯỜI ÚC CÓ KỲ THỊ CHỦNG TỘC HAY KHÔNG ?

Và hỏi một cách trực tiếp hơn, người Việt chúng ta sinh sống ở Úc có bị kỳ thị hay không ?

Các câu hỏi như trên đã ám ảnh người viết bài trong những ngày qua vì các mẫu tin tức được giới truyền thông loan đi.

Tiệc sinh nhựt 21 chủ đề “Phi châu”.

Trước nhứt là một buổi tiệc mừng sinh nhựt 21 tuổi của một cô gái Úc. Chúng ta không biết cô sinh sống ở đâu trên đất nước này, chỉ biết tên cô là Olivia. Nhưng có một điều đa số chúng ta đều biết là đối với người Tây Phương, sinh nhật 21 tuổi là một trong vài dịp đáng ghi nhớ nhất trong đời. Và họ thường tổ chức tiệc tùng tưng bừng, to lớn để ăn mừng ngày đó.
Cô Olivia cũng không đi ngoài thông lệ đó. Chỉ có hình thức liên hoan cô đã chọn là khác với mọi người. Cô chọn chủ đề là “Phi châu” và bạn bè của cô đã được khuyến khích hóa trang giống như những người sống ở lục địa đó.

Một số người dùng Vegemite để sơn đen thui bộ mặt. Người khác hóa trang thành tù trưởng bộ lạc. Có kẻ lại khoác lên đầu một cái đầu voi. Nhưng có lẽ gây phẩn nộ nhiều nhứt là một khách dự đã choàng bộ đồ trắng của đám kỳ thị KKK (Ku Klux Klan) ở Hoa Kỳ.

Nếu đã giữ được trong vòng bạn bè, không ai khác biết đến thì đã không có sóng gió. Đàng này, có lẽ cô Olivia muốn chia sẻ niềm vui của mình nên đã phóng những tấm ảnh đó lên Facebook. Lập tức các thành viên của những cộng đồng mạng như Tumblr, Buzzfeed, Jezebel, đã phản đối về sự “thiếu tế nhị và kỳ thị” của chủ nhân.

Cuối cùng, cô Olivia phải tháo những bức hình đó xuống sau khi biện minh rằng “ Tôi thành thật muốn dùng chủ đề Phi châu vì tôi muốn được đi đến đó để dạy Anh ngữ ..

African themed 21st party

Tiệc sinh nhựt 21 với chủ đề “Phi Châu”

Năm người gốc Do Thái bị hành hung.

Câu chuyện này vẫn cón đang âm ỉ thì rạng sáng thứ Bảy vừa qua, một vụ hành hung có máu sắc sắc tộc đã xảy ra ở Bondi, một vùng bở biển gần Sydney được nổi tiếng với nhiều du khách ngoại quốc. Bốn người đàn ông và một phụ nữ đang trên đường về nhà sau khi dự buổi thánh lễ ở nhà thờ Do thái giáo bị ba thanh niên đón đường gây sự. Một cuộc ấu đả xảy ra với kết quả là cảnh sát tóm cổ ba thanh niên (hai người 17 tuổi và một người 23 tuổi), trong khi năm nạn nhân đều bị thương tích dù không trầm trọng.

Tuy nhiên, lần này thì các giới chức thẩm quyền thi nhau lên tiếng. Ông Stefan Kerkyasharin, chủ tịch Ủy Hội Chống Kỳ Thị tiểu bang NSW nói ông quan tâm rằng những vụ chống người Do Thái vẫn còn đang xảy ra. “Chúng ta phải biết sống và chấp nhận cùng tôn trọng sự khác biệt”.

Thủ hiến NSW, ông Barry O’Farrell cũng nói ông quan tâm về chuyện xảy ra và cho biết NSW là một tiểu bang đa văn hóa, “không dung thứ sự kỳ thị tôn giáo”.

Ông Malcolm Turnbull, dân biểu liên bang đơn vị bao gồm vùng Bondi và cũng là Bộ trưởng Thông tin, tuyên bố “Bạo lực loại này, đặc biệt là bạo lực kỳ thị chủng tộc, bạo lực chống người Do Thái, là hoàn toàn không thể chấp nhận được”.

Các báo chí Do Thái, trong và ngoài nước Úc, như các tờ The Jerusalem Post, European Jewish Press, The Ynetnews v.v… đều kết án mạnh mẻ hành động côn đồ vừa nói.

Bondi attack

Cảnh sát thẩm vấn hai nghi can với nạn nhân gốc Do Thái đi phía sau

Nhà người thổ dân bị ném bom lửa.

Chưa đầy 24 giờ sau, ngay tại cổng sau nhà của đa số chúng ta, một gia đình thổ dân ở đường Parakeet, Inala, bị một kẻ lạ mặt liệng một trái bom lửa vào nhà, gây hỏa hoạn và thiệt hại vật chất nhưng may mắn không ai bị thương tích. Thân nhân của gia đình này tin rằng “Những người dân đảo đến nhà và hăm dọa cháu tôi tối thứ Sáu nhưng chúng bị rượt đuổi, đến tối thứ Bảy chúng ném bom trả thù”..
Vụ tấn công này khiến cư dân ở Inala lo ngại một cuộc chiến giữa hai nhóm sắc tộc sẽ bùng nổ như ở Woodridge hồi tháng Giêng năm nay.

QLD_CM_NEWS_HOUSEFIRES_27OCT13

Nhà người thổ dân bị ném bom lửa ở Inala

“Con sâu làm rầu nồi canh”.

Đã đành là vậy nhưng với những vụ “xung đột” xảy ra liên tiếp như thế, chúng ta không nên ngạc nhiên khi thế giới nhìn người dân nước Úc với một cặp mắt không thiện cảm. Một người đã viết trên trang mạng Jezebel là quốc gia này “đầy ngập các tay kỳ thị”. Nếu quý vị có từng dùng Google để tìm tòi, tra cứu điều này, chuyện nọ, thử đánh máy câu “Why are Australians ..” rồi sẽ thấy Google sẽ tự động thêm vào hai chữ sau đó “Why are Australians so racist ?

Chúng ta – người dân Úc – có xứng đáng nhận lảnh danh xưng đó hay không ?

Một báo cáo tựa đề “Thách thức Sự Kỳ Thị” của viện đại học Western Sydney cho thấy 87% dân Úc tin rằng chúng ta được hưởng lợi từ sự khác biệt về nguồn gốc và văn hóa.

Việc hủy bỏ chính sách nước Úc da trắng và ban hành sắc luật Chống Kỳ Thị Sắc tộc vào năm 1975 cũng như các đạo luật tương tự cấp tiểu bang chứng minh rằng chúng ta đã tiến rất xa. Sự tiến bộ này cũng tạo nên một khung sườn để chúng ta tự nhìn lấy mình – và theo báo cáo Mapping Cohesion Report, dân Úc tự cho rằng mình “ tử tế, lo cho người và thân thiện”. Vô số những tổ chức đặc biệt để tiêu diệt sự phỉ báng về sắc tộc như Racism No Way, It Stops With Me và Human Rights Watch chứng tỏ là tuy có khó khăn nhưng chúng ta đang tìm cách để giải quyết.

Thành thử ý kiến cho rằng Úc là một quốc gia với thành kiến kỳ thị lâu đời hoàn toàn đi ngược lại với chủ trương mọi người đều bình đẳng mà chúng ta thường được nghe nói đến.

Và đó cũng là lý do chúng ta không còn tức giận mà chỉ phì cười khi nghe những lời buộc tội như “ Khi tôi sang đến Úc, tôi thấy không biết bao nhiêu người sơn đen cả mặt khi đi siêu thị”.

Tuy nhiên, những lời bình luận khác đáng khiến chúng ta phải suy nghĩ. Như có người gọi nưóc Úc “là quốc gia kỳ thị một cách thoải mái nhứt mà tôi đã được đặt chân đến”.

Chưa có các cuộc nghiên cứu nào được hoàn tất về cái nhìn của thế giới đối với nạn kỳ thị ớ Úc nhưng những ý kiến như trên cho thấy có một sự khác biệt giữa cái nhìn của chúng ta và cái nhìn của thế giới về người dân nước Úc.

Một mặt, chúng ta không thể tự mãn để cho rằng quốc gia mình còn tiến bộ hơn nhiều nước khác trên lảnh vực chống kỳ thị chủng tộc, nhưng mặt khác, hình ảnh Úc là một nơi nương náu của các tay kỳ thị mà người nước ngoài gán cho chúng ta cũng không đúng hẳn.

Làm được gì ?

Điều duy nhứt mà mọi người có thể làm được là cố gắng cải thiện quan điểm sai lầm đó của họ.
Chiến tranh quân sự có thể giải quyết trong vài năm. Chiến tranh chính trị trong vài chục năm. Nhưng chiến tranh tư tưởng để thay đổi một lối nhìn, một quan niệm sống thường phải mất đôi ba thế hệ hay lâu hơn nữa.

Khó có thể thuyết phục một người bản xứ rằng chính sách đa văn hóa không phải chỉ có bánh mì thịt và phở. Tương tự, giải thích cho một lớp tiểu học trường Úc nghe rằng văn hóa Việt Nam không phải chỉ có múa lân ở hội chợ Tết và Trung Thu là một việc làm không phải dễ.

Công tâm mà nói, các đảng phái chính trị, dù khi cầm quyền hay khi ở thế đối lập, thường cố gắng đi tiên phuông trên mặt trận này. Chúng ta thấy cả hai chính đảng đều đã và đang cố gắng đưa những khuôn mặt không thuộc gốc da trắng vào nghị trường.

Có người đã thành công như các TNS Neville Bonner (Tự do), Bill O’Chee (Quốc gia), Adem Ridgeway (Dân chủ) và gần đây hơn Nova Peris (Lao động). Cũng có người thất bại như ứng cử viên Thượng viện David Wirrpanda và các ƯCV Hạ viện như Andrew Nguyễn (1 ở Brisbane, 1 ở Sydney) và John Nguyễn ở Melbourne.

Nhưng tất cả đều mang lại cho nước Úc một ấn tượng của một xã hội hài hòa, trong đó ai cũng có cơ hội bình đẳng như người kế bên.

Cộng thêm vào đó, các vị lảnh đạo cũng vẫn thường xuyên tỏ sự quan tâm đến đời sống của người thổ dân, như ông Kevin Rudd đã ngỏ lời xin lỗi năm 2007 và ông Tony Abbott hàng năm bỏ ra một tuần lễ để chung sống với người thổ dân.

Như vậy, trở lại với câu hỏi ở đầu bài “Người Việt chúng ta ở Úc có bị kỳ thị hay không ?”

Thay cho câu trả lời, người viết xin được gởi đến qúy vị lời chia sẻ của một vị cựu Chủ tịch Hội đồng Các Cộng đồng Sắc tộc (Ethnic Communities Council of Queensland ECCQ) cũng là một di dân như chúng ta:

“Theo tôi, nếu chúng ta sống một cách hài hòa, tự tin, tuân thủ luật pháp và dẹp bỏ mặc cảm thì không ai có cớ gì để kỳ thị với chúng ta được”.

HƯNG VIỆT (Brisbane)
28/10/2013

Posted in Chính Trị, Chính Trị nước Úc | Tagged: , , , , , , , , , , , , , , | Leave a Comment »

* AI LÀ 200 NGƯỜI GIÀU NHỨT NƯỚC ÚC ?

Posted by hungvietbrisbane on 26/05/2011

200 NGƯỜI GIÀU NHỨT NƯỚC ÚC

Và họ sinh sống ở đâu ? Làm nghề gì ?

Hôm nay, tạp chí BRW (Business Review Weekly) công bố danh sách “RICH 200” hay “200 Người Giàu Nhứt Nước Úc” cho năm 2011.

Lần đầu tiên, một phụ nữ đã đứng đầu danh sách này. Sau đây là 5 ngưòi đứng đầu bảng.

1.- Bà Gina Rinehart, chủ nhân các mỏ sắt và than, có tài sản trị giá tổng cộng $10.3 tỷ Úc kim.

Trong 12 tháng qua, trị giá này đã tăng gấp đôi, từ $4.75 tỷ nhờ vào sự gia tăng khai thác các hầm mỏ mà bà làm chủ.

Bà Rinehart bắt đầu vào danh sách “200 Người Giàu Nhứt” với tài sản $75 triệu vào năm 1992 khi cha của bà là ông Lang Hancock mất.

Năm 1996, bà trở thành tỷ phú với $1.8 tỷ trong tay.

Bà Gina Rinehart, người giàu nhứt nước Úc

2.- Ông Ivan Glasenberg, gốc Nam Phi, Tổng Giám Đốc công ty Glencore, với $8.8 tỷ Úc kim. Trong hơn 20 năm qua, ông Glensberg sinh sống ở Thụy sĩ nhưng cuối thập niên 1980’s đã nhập quốc tịch Úc và điều này chỉ mới được tạp chí BRW khám phá trong năm nay

3.- Ông Andrew Forrest, Tổng Giám đốc công ty kim loại Fortescue Metal Group, đứng hạng 3 với tài sản tăng từ $4.24 tỷ lên đến $6.18 tỷ.

Ông Andrew Forrest

4.- Chủ hảng giấy bồi (cardboard) Visy, ông Anthony Pratt có tài sản tăng từ $4.6 tỷ lên đến $5.18 tỷ Úc kim và chiếm hạng 4 .

5.- Người giàu nhứt tiểu bang Queensland, ông Clive Palmer đứng hạng 5 nhờ tài sản tăng từ $3.4 tỷ lên thành $5.05 tỷ. Hôm 17/5, ông Palmer loan báo kế hoạch bán cổ phần của công ty Resourcehouse do ông làm chủ tại thị trường chứng khoán Hồng Kông để gây một ngân khoản $3.4 tỷ đô la.

Ông Clive Palmer

NHỮNG NGƯỜI KHÁC.

*** Người đứng đầu danh sách năm ngoài, ông Frank Lowry, tụt xuống hạng 6 dù tài sản của ông chỉ giảm bớt rất ít, từ $5.04 tỷ xuống còn $4.98 tỷ.

Ông Lowry là chủ nhân của các Westfield shopping centres lớn trên toàn nước Úc. Ông cũng là Chủ tịch Tổng Cuộc Túc Cầu nước Úc.

*** Người trẻ tuổi nhứt trong danh sách “200 RICH” là Nathan Tinkler, 35 tuổi, với $1.01 tỷ về khoáng sản.

*** Người lớn tuổi nhứt trong danh sách là ông David Mandie, 92 tuổi, với $263 triệu tiền đầu tư khắp mọi nơi.

*** Ông Malcolm Turnbull, cựu lãnh tụ Liên Đảng Đối lập liên bang, năm ngoái là chính trị gia giàu nhứt nhưng năm nay đã ra khỏi danh sách.

*** Ông Ken Talbot, người bị cáo buộc là đã hối lộ ông cựu Tổng trưởng tiểu bang Queensland Gordon Nuttall và ông sau này đang thọ án tù 12 năm, đã từ trần trong một vụ rớt phi cơ hồi tháng Sáu năm ngoái. Gia tài được phân chia cho thân nhân.

*** John Fairfax và Tim Fairfax: gia tài cũng được phân tán trong gia đình nên không còn trong danh sách.

VÀI CHI TIẾT KHÁC.

*** Tối thiểu để được vào danh sách “200 RICH” này, quý vị phải có xỉu xỉu …$215 triệu Úc kim. (Năm ngoái 2010, chỉ cần có $30 triệu là được vào danh sách !!).

Tức là quý vị phải trúng Lotto các kỳ xổ đặc biệt (Superdraws) với lô độc đắc $21 triệu đô la trước sau cả thảy … 10 lần thì mới “bảng hổ đề danh”

*** Tổng số trị giá tài sản của 200 người này là $167.3 tỷ Úc kim, hơn năm ngoái 23%.

*** Nơi những tỷ/triệu phú này sinh sống được chia ra như sau: New South Wales (66), Victoria (51), Queensland (36), Tây Úc (26), Ngoại quốc (13), Tasmania (3) và Canberra (1). Lãnh thổ Bắc Úc không có người nào.

*** Tài sản của gia đình Bing Lee (bán đồ điện ở Sydney), hiện nay do Lionel Lee (thế hệ thứ 3 ) quản lý (sau Bing rồi đến Ken Lee) tăng từ $489 triệu lên $520 triệu nhờ đầu tư vào bất động sản và thị trường chứng khoán.

*** Người di dân gốc Ấn Độ đầu tiên được vào danh sách là Jiwan Mohan ở Rocklea (Brisbane) với doanh nghiệp buôn bán thực phẩm, trị giá $259 triệu .

*** Di dân gốc Mã lai chiếm 1.5% trên “RICH 200” list.

*** Không có người Đại Hàn, Nam Dương hay Việt Nam nào trên danh sách !

(theo BRW, Financial Review và Courier-Mail)

HƯNG VIỆT (Brisbane)
26/5/2011

Posted in Bài vở 4EB, Phát thanh 4EB | Tagged: , , , , , , , , , , , , , , | Leave a Comment »