Hung Viet Brisbane's Blog

Trang blog của Hưng Việt (Brisbane)

* JULIA GILLARD VÀ KEVIN RUDD CẦN PHẢI CÓ NHAU

Posted by hungvietbrisbane on 03/07/2013


JULIA GILLARD VÀ KEVIN RUDD CẦN PHẢI CÓ NHAU

BẾ TẮC.

Tuần qua và tuần sắp tới là hai tuần chót của khóa họp cuối cùng của quốc hội Liên bang Úc hiện nay. Sau đó, ai sẽ về nhà nấy để chuẩn bị cho một cuộc vận động dài gần 3 tháng cho ngày bầu cử 14/9 đã được ấn định.

Tuy nhiên, trong khi liên đảng Tự Do – Quốc gia có một thành phần cầm đầu ổn định, các ứng cử viên của đảng cầm quyền Lao Động vẫn chưa biết một cách chắc chắn là ai sẽ dẫn đầu trong chiến dịch tranh cử đó.

Lý do là vì trong khi chúng tôi viết những giòng này, cuộc khủng hoảng trong nội bộ đảng Lao Động về vấn đề lãnh tụ dường như vẫn còn bị bế tắc.

Cựu Thủ tướng Kevin Rudd vẫn giữ lập trường đã tuyên bố hồi tháng Hai năm nay, là “không có hoàn cảnh nào mà tôi có thể trở lại với chức vụ lãnh tụ”. Sau khi tham dự “Đêm ngủ vĩa hè” cùng một vài chính trị gia và tổng giám đốc các cơ sở tài chánh thương mại ở Brisbane hôm tối thứ Năm 20/6 để nêu lên nghiệt cảnh của những người vô gia cư, ông Rudd sử dụng thuật “xẻ chữ”, thêm vào câu nói trên ba chữ “Tôi không tin” khiến nó trở thành “Tôi không tin có hoàn cảnh nào có thể khiến tôi lại trở thành lãnh tụ đảng Lao Động được”.

Ý của ông Rudd muốn người nghe phải hiểu là có người cho ông ấy biết có cách để ông ta nắm lại chức vụ hàng đầu đảng Lao Động nhưng ông ta không tin vào điều đó.

Bao nhiêu đó cũng đủ cho giới truyền thông xôn xao bàn tán suốt đôi ba ngày cuối tuần rồi.

Trong khi đó, bà Thủ tướng Julia Gillard vẫn bình chân như vại, ngồi yên một chỗ, không rút lui, không nhượng bộ như các tin đồn được tung ra tấp nập như các cánh bướm mùa Xuân. Nào là các nghiệp đoàn đã rút lui sự ủng hộ. Nào là các dân biểu độc lập vẫn sẽ tiếp tục hậu thuẩn đảng Lao Động dù ông Kevin Rudd có lên thay thế bà Gillard.

Trong tình trạng đó, những ủng hộ viên của bà Thủ Tướng đã thách thức phe Kevin Rudd “Put up or shut up”, nôm na là “Giỏi thì chơi, không thì nín đi”.

Khi bài này đến tay quý vị, chúng ta đều sẽ biết sự bế tắc trên có được giải quyết hay chưa. Nhưng trước đó, ta hãy tìm hiểu xem căn bản thực sự của cuộc tranh chấp Rudd v. Gillard bắt nguồn từ đâu ? Và tại sao lại đi đến mức trầm trọng, lâm vào cảnh bế tắc đến như vậy ?

Tất cả đều bắt đầu từ một sự dị biệt nòng cốt: ông Rudd là người của quần chúng trong khi quyền lực của bà Gillard nằm với cơ cấu của đảng Lao Động.

Rudd and Gillard

CĂN BẢN.

Khi ông Rudd và bà Gillard làm việc chung với nhau, họ là một cặp bài trùng. Họ là bạn, là đồng minh và hổ tương nhau một cách trọn vẹn. Thật ra, họ cần có nhau.

Đó là bởi vì ông Rudd không bao giờ nắm vững sự điều hành guồng máy của đảng trong quốc hội và bà Gillard thì lại thất bại trong việc lấy lòng cử tri Úc. Sức mạnh của người này là yếu điểm của người kia. Và ngược lại.

Có lẽ nhiều người đã quên là năm 2006, cặp Rudd – Gillard đã lật đổ Kim Beazley một cách khá khít khao 49 – 39. Một mình ông Rudd không thể đảo chánh được ông Beazley mà phải cần có bà Gillard.

Lúc đó, cơ cấu đảng Lao Động đồng ý để ông Rudd nắm ghế lãnh tụ với điều kiện ông ta đồng ý để bà Gillard làm phó.
Đến cuộc bầu cử năm 2007, chính tài vận động xuất sắc và sự mến mộ của cử tri dành cho ông Rudd đã đưa chiến thắng đến cho đảng Lao Động. Không có bằng cớ gì cho thấy là bà Gillard có thể đánh bại được ông John Howard trong kỳ bầu cử đó. Bà ta cần ông Rudd.

Nhưng sau đó, sự thật phũ phàng về sự ủng hộ yếu ớt dành cho ông Rudd trong cơ cấu của đảng đã được phơi bày cho mọi người cùng thấy trong cuộc đảo chánh ngày 22 và 23 tháng 6 năm 2010.

Nói theo danh từ toán học, bài học cho ông Rudd là được lòng dân chỉ mới là điều kiện” ắt có”. Muốn có thêm điều kiện “đủ”, ông ta cần phải được sự tín nhiệm của nội bộ trong đảng.

Trong khi đó, nhìn về mặt bên kia của đồng tiền, sự thật không kém phần phũ phàng cho bà Gillard là bà không thể nói chuyện được với quần chúng để tạo sự tin tưởng trong lòng họ. Bao nhiêu cuộc thăm dò dư luận trong thời gian qua đã chứng minh điều này, tưởng không cần phải lập lại chi tiết.

Thành thử, bài học cho bà Thủ Tướng là nắm vững bộ máy của đảng cũng chưa đủ.

Và trong hoàn cảnh đó, sự bế tắc nảy sinh. Ông Rudd là chính trị gia được ưa chuộng nhứt trong xứ, nhưng bà Gillard là người được đảng viên chọn ưu tiên để lãnh đạo họ.

Và đó chính là song đề cho đảng Lao Động: đảng muốn Gillard và công chúng muốn Rudd. Sự khó xử kéo dài trong 3 năm qua: dân chúng không thể chấp nhận Gillard và đảng thì không mở rộng vòng tay cho Rudd. Phải làm sao đây ?

QUESTION TIME

BÀI HỌC.

Có lẽ một bài học lịch sử cận đại có thể giúp phần nào để thoát khỏi cảnh bế tắc này chăng ?

Thời điểm: tháng 12 năm 1991. Cuộc thăm dò dư luận Morgan cho thấy Lao Động đang ở trong tình trạng thê thảm với 33% so với Liên đảng 51%, không khác tình trạng hiện nay chi lắm. Lúc bấy giờ, ông Bob Hawke đang làm Thủ Tướng và ông Paul Keating đã ra ngồi ở hàng ghế sau.

Một phái đoàn gồm 6 Tổng, Bộ trưởng, bạn của ông Hawke, đến gặp ông để yêu cầu ông đặt quyền lợi của đảng trước nhứt và hãy rút lui. Ông Hawke từ chối việc giao chức lãnh tụ lại cho ông Keating. Cũng giống như hiện nay, bà Gillard không công nhận ông Rudd là thủ lãnh.

Và cũng giống như bà Gillard hiện nay, ông Hawke không thể nhìn thấy một đảng Lao Động không được ông ta dẫn dắt trong tương lai.

Do đó, chiến thuật của ông Paul Keating qua phái đoàn 6 người đã thất bại. Nhưng ông ta đã đạt được một sự nhượng bộ quan trọng. Đó là ông Hawke, sau khi hội ý với các ủng hộ viên, đồng ý sẽ có cuộc bỏ phiếu chọn lãnh tụ. Cũng giống như bà Gillard đã làm hồi tháng Ba vừa rồi.

Nhưng khác một điều là ông Paul Keating đã ra đối đầu với ông Hawke và đã chiến thắng với tỷ số 56 – 51. Trong khi ông Rudd đã “đem con bỏ chợ” gần một chục ủng hộ viên khiến họ phải lâm vào cảnh từ chết đến bị thương chỉ vì ông ta bị “lạnh cẳng”..

Từ đó, chúng ta rút tỉa được ba bài học.

Thứ nhứt, nếu có phái đoàn nào đến gặp bà Gillard, họ phải tự xem họ thuộc phe đối nghịch và cho bà ấy biết họ sẵn sàng đảo chánh nếu bà ta không bước xuống. Nếu không cứng rắn như vậy, bà Gillard sẽ xẻ họ ra làm trăm mãnh.

Thứ hai, nếu Paul Keating đã áp dụng chiến thuật của ông Rudd hiện nay là ngồi yên và chờ sung rụng, ông Keating sẽ thất bại và đã không bao giờ trở thành Thủ Tướng. Chiến thuật “không thách thức” chỉ thành công nếu đối phương có động cơ để rút lui. Cả ông Hawke 1991 và bà Gillard 2013 đều không có động cơ để rút lui.

Thứ ba, không giống như ông Hawke, bà Gillard sẽ không kêu bỏ phiếu với lý do chánh đáng là bà đã làm như thế hôm tháng Ba vừa qua và ông Rudd đã không dám ra mặt.

Do đó, chỉ còn trường hợp thứ hai là ông Rudd rút kiếm ra khỏi võ.

Nhưng theo thiển ý, ông ta sẽ không làm thế. Với tình hình cho thấy Liên đảng đang dẫn trước quá xa như hiện nay, kết quả cuộc bầu cử ngày 14/9 dường như đã được định đoạt. Chỉ còn số ghế hai bên sẽ là bao nhiêu mà thôi.

Như thế, ông Rudd sẽ nghĩ “Dại gì ra lãnh cái búa tạ vào đầu để mang tiếng là người đưa đảng Lao Động đến một thất bại thê thảm như thế. Chi bằng đợi đến sau bầu cử, chúng sẽ đến với ta, khúm núm mà xin ta trở lại Lúc đó cũng chưa có gì là muộn mà tự ái lại được thỏa mãn … hết biết luôn !”.

HƯNG VIỆT (Brisbane)
22/06/2013

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: